Thứ Sáu, 7 tháng 2, 2014

EM VẪN BIẾT



Gửi em gái "trái tim màu hoa phượng"
Mang sắc hồng vì nỗi nhớ niềm thương
Bao nhiêu năm xa cách mái trường
Vẫn nguyên vẹn tình thương ngày cũ

Gửi tặng em bài thơ là chưa đủ
Cùng sẻ chia và nhắn nhủ : đừng buồn
Bởi cuộc đời còn nhiều thứ để thương
Sao em cứ để nỗi buồn xâm chiếm...
                                                                    (thanh sơn)

..........

Em vẫn  biết tất cả là kỷ niệm
Của một thời áo trắng trinh nguyên
Nhưng sao lòng  mang mãi nỗi sầu riêng
Chút nỗi nhớ triền miên theo năm tháng

Em vẫn biết cuộc đời này tươi sáng
Quá khứ buồn không nên mãi vươn mang
Hè qua đi rồi phượng cũng phai tàn
Chỉ còn đọng chút hương  màu hoa đỏ

Em vẫn biết và vẫn luôn hiểu rõ
Nhưng lòng còn mang nặng nỗi âu lo
Kỷ niệm xưa theo năm tháng nhạt nhòa
Ai góp nhặt, xếp vào ngăn kỷ niệm?

Hướng tới tương lai, đó là trách nhiệm
Hoài niệm một thời áo trắng trinh nguyên
Là chỉ mong ai đừng mãi đắm chìm
Trong danh lợi mà quên đi tất cả.

Niệm quá khứ, nhắc mình không sa ngã
Vì tương lai tươi đẹp vẫn đang chờ
Giữ trong lòng kỷ niệm tuổi ngây thơ
Làm hành trang mang theo cùng năm tháng...


                                           NN.songanh (07/02/2014)


Dẩu biết rằng kỷ niệm tuổi ngây thơ
Làm hành trang mang theo cùng nỗi nhớ
Nhưng hè đi phượng tàn, hè về phượng nở
Biết làm sao cho  nỗi nhớ  khỏi dâng tràn.

Khi phượng hồng cháy rực cả không gian
Theo năm tháng hành trang mang càng nặng
Sắc phượng đỏ đắm mình trong nắng
Gợi nhớ  thêm màu áo trắng  học trò

Kỷ niệm chồng kỷ niệm, xếp đầy kho
Không chỉ ít là một ngăn ai góp nhặt !
Hướng tới tương lai còn nhiều khúc mắc
Hãy cố vươn lên nắm chặt niềm tin.

                                            (Thanh sơn-23/3/2014)




Thứ Tư, 5 tháng 2, 2014

MỘT CHUYỆN TÌNH BUỒN



Tôi vốn là một cô gái sống ở tỉnh lẻ, sinh ra và lớn lên trong sự giáo dục của một gia đình nề nếp, và có lẽ,  lễ giáo gia phong  đã thấm sâu vào trong  tư tưởng từ khi còn thơ bé. Cha tôi, một người hiền lương, sống có đạo đức, được mọi người trong vùng kính trọng và quý mến. Cha luôn bao dung, độ lượng với mọi người, sẵn sàng giúp đỡ mọi người khi khả năng cho phép.
Ngay từ thuở bé thơ, tôi đã được cha dạy dỗ rất cẩn thận, cha thường bảo: Làm người phải biết thứ tha, không ai trong đời mà không có ít nhất một lần lầm lỗi, điều quan trọng là biết nhận ra cái sai và dũng cảm nhìn nhận nó để sửa chửa khắc phục. Tôi đã từng nhiều lần chứng kiến tấm lòng bao dung, vị tha của cha đối với các em mình cũng như những hàng xóm láng giềng. Tôi vô cùng nể phục và chính đạo đức của cha đã được truyền vào  dòng máu đang lưu chảy trong người tôi, lớn lên tôi luôn là người biết khoan dung, độ lượng, luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người, thậm chí đối với những người đã từng ganh ghét tôi, từng làm những điều đáng xấu hổ đối với tôi, nhưng khi họ lâm vào cảnh khó khăn, tôi vẫn sẵn sàng dang tay đón nhận và giúp đỡ họ.
Cái bản tính này, đôi lúc nó là ưu điểm lớn được mọi người khen ngợi và mến  phục, nhưng đôi lúc nó lại là một nhược điểm, bởi có người cho rằng tôi như thế sẽ luôn là người thua thiệt, nhất là trong điều kiện sống  hiện nay, con người ta đôi lúc đã đánh rơi cả đạo đức  làm người. Mặc kệ, tôi cứ một mực sống theo cách của riêng mình, cứ đúng bản chất thực sự con người mình mà sống cho tâm hồn thanh thản, tội tình chi phải nghĩ ra trăm phương nghìn kế để lừa dối lẫn nhau.
Và rồi, có một ngày, chính  cái "nhược điểm" ấy đã tổn hại đến tôi, bởi tôi đã quá trong sáng, quá ngây thơ khi nghĩ rằng mọi người ai cũng giống như mình, Và một chuyện tình buồn mà chính bản thân tôi là người phải gánh chịu đã xảy ra.

Tôi có một người bạn, có thể gọi là khá thân, theo cách nghĩ trong tôi, còn đối với anh ấy thì không biết có đúng thế không. Chúng tôi quen nhau rất tình  cờ, như là một sự sắp bày của định mệnh. Quê anh ở rất xa, gần như là nơi tuyến đầu đất nước, còn quê tôi, vùng đất cuối trời Nam Tổ quốc. Anh là người đã từng có vợ, có con nhưng đã ly hôn mấy năm rồi (theo như anh ấy kể), không biết do mệnh số sắp bài hay là một sự ngẫu nhiên của số phận mà chúng tôi lại gặp được nhau. Dù mới quen nhưng chúng tôi như hai người bạn thân từ muôn kiếp trước, qua những lần trò chuyện, anh đã kể cho tôi nghe về gia đình, về vợ con, về hoàn cảnh sống và cả công việc hiện nay của mình. Qua lời kể, tôi tin anh là một người sống có nghĩa có tình, biết hiếu thuận với mẹ cha, yêu thương vợ con hết mực và là một người bạn tốt, chân thành.
Trong một vài lần trò chuyện, anh đã hỏi tôi: "nếu thật sự yêu nhau, em có dám vượt qua tất cả để đến với nhau không?", tôi rất phân vân nên không dám trả lời ngay vì sợ mình không thực hiện được, bởi bản tính của tôi rất cương trực, đã nói là phải làm cho bằng được, không thích nói suông. Gần một năm quen biết, tôi và anh có vẻ rất tâm đầu ý hợp, tôi luôn thông cảm với anh và luôn động viên anh trong công việc, trong  cuộc sống. Anh thường bảo rằng, anh rất cảm ơn tôi vì chính tôi là người động viên, khuyến khích, cổ vũ  anh để anh thoát khỏi những nỗi đau buồn trong quá khứ bởi chuyện gia đình dang dỡ (người vợ cũng là người yêu đã phụ tình anh, đã phản bội anh trong lúc anh đang đi làm ăn xa...).
Trong thâm tâm tôi, tôi rất thương anh đã chịu nhiều nỗi khổ cực và đau buồn, bởi tôi nghĩ làm người, khi bị người thân yêu lừa dối, chắc hẳn rất đau buồn. Tôi vô cùng cảm thông hoàn cảnh mà anh đang gánh chịu. Tuy quen nhau đã hơn một năm, chúng tôi cũng không thể nói đến chuyện yêu đương, tuy lúc đầu anh đã từng nhắc đến, nhưng về sau, có lần anh đau buồn bảo tôi: thôi, em hãy quên anh đi, hãy kết hôn với người ở gần em để xây dựng hạnh phúc, anh là người xấu, anh không thể xứng đáng với em... lúc ấy, tôi cứ nghĩ rằng có lẽ anh mặc cảm vì tôi là một phụ nữ chưa từng kết hôn, lại đang làm việc  và có một vị trí  tương đối trong xã hội; còn anh là một thương binh, đã từng có vợ con và hiện nay đã nghĩ hưu sớm,  nên tôi đã cố gắng động viên anh an tâm, chuyện lập gia đình tôi chưa hề nghĩ đến, còn việc chọn anh làm bạn thân là do tôi tự quyết định, đã chọn thì không hối hận bởi việc mình làm.
Thế là mọi chuyện êm xuôi, chúng tôi vẫn là bạn tốt của nhau, những lúc tôi buồn, gặp khó khăn trong công việc, anh luôn động viên, an ủi tôi, chỉ cho tôi cách giải quyết. Ngày hai buổi sáng tối chúng tôi liên lạc với nhau, quan tâm chăm sóc lẫn nhau rất ân cần. 
Tôi vốn đa sầu đa cảm nên rất yêu thơ văn, anh cũng có khiếu nghệ thuật nên cũng viết nhiều bài thơ rất hay, chúng tôi trao đổi kinh nghiệm lẫn nhau, trải lòng mình qua những vần thơ, và ngầm hiểu rằng hai bên đã có tình cảm sâu đậm. Tưởng rằng ngày tháng dần trôi, tình cảm ấy sẽ lớn mãi lớn mãi để khi nó đủ sâu nặng rồi thì hai người có thể đến với nhau. Nhưng không, chuyện gì đến nó sẽ đến, dù mình không muốn nó vẫn cứ xảy ra....
Mùa xuân đến, muôn hoa đua nở, vạn vật  sinh sôi nảy nở, sắc xuân rào rạt lòng người, tôi cảm thấy tâm hồn mình vui phơi phới... tôi lao vào công việc quên cả những vất vả gian lao những ngày cuối năm, anh luôn quan tâm từng bước chân tôi, nhắc nhở tôi giữ gìn sức khỏe,...
Chiều 29 Tết, anh báo tin sẽ về quê ăn Tết đến mồng 4 mới quay về thành phố, và những ngày ở quê anh luôn liên lạc với tôi một cách vui vẻ như không có chuyện gì... nhưng điều bất ngờ nhất đã xảy ra, sau khi trở lại thành phố, bỗng dưng anh thay đổi hẳn, trông anh phơi phới yêu đời hơn trước, tôi rất vui mừng... tưởng rằng anh đã vượt qua được chính bản thân, đã yêu đời trở lại, khi trò chuyện cùng tôi, giọng anh nghe vui vẻ lắm.
Thế nhưng, đêm mồng 5, anh đã thú nhận tất cả với tôi: ngày xưa, anh đã từng mắc sai lầm, đã từng có người yêu và đã  vượt qua giới hạn cho phép... và tình yêu ấy đã đơm hoa kết trái... giờ đây, anh không thể chối bỏ giọt máu của mình.... tôi hỏi anh, vì sao đến bây giờ mới nói ra sự thật, anh bảo rằng vì trước đây anh giấu giếm tôi, lòng luôn nơm nớp lo sợ, sợ mình lại làm điều tội lỗi với tôi, sợ rằng mình không xứng đáng với tấm lòng bao dung, rộng lượng của tôi,  sợ bởi chính cái bản tính thật thà, nhân hậu của tôi đối với anh.... Khi nói ra sự thật đau lòng ấy, anh cứ nghĩ rằng  tôi sẽ lập tức nổi giận, sẽ chửi mắng anh, và sẽ nói lời chia tay với anh vĩnh viễn..... nhưng không hề, điều đó không hề xảy ra.... tôi bĩnh tĩnh đón nhận sự thật ấy như không  hề  bị bất ngờ, như là tôi đã biết rõ chuyện từ lâu...
Khi nghe anh kể hết sự việc, anh bảo với tôi: "anh kể hết rồi, quyết định thế nào là do em. anh chỉ muốn nhìn em lần cuối trước khi em nói lời chia tay với anh".
Tôi không hề có chút phản ứng nào bất thường, gương mặt không lộ chút  xúc cảm gì. Tôi vốn là cô gái nổi tiếng  có bản lĩnh, nên khi nghe sự  thật ấy, tôi vẫn bình tĩnh như không, và tôi đã bảo với anh rằng: "Trong đời, có mấy ai mà không một lần lầm lỗi, ai mà không có quá khứ, chỉ có điều quá khứ ấy là tốt hay xấu mà thôi" , anh bảo tôi: "anh tự cho rằng quá khứ của anh là xấu". chính lúc ấy, Tôi đã quyết định tha thứ cho anh (dù ngay từ đầu đã không thành thật với tôi). Tôi không hề giận dữ hay trách anh bất cứ lời nào... nhưng kỳ thực, lúc ấy tim tôi có cảm giác nhói đau, không phải là cảm giác tức giận, cũng không phải cảm giác  dỗi hờn,  mà hình như đó là một cảm giác "đau lòng" vì lòng tốt của mình hình như không được anh  cảm nhận, sự chân thật trong tình cảm tôi dành cho anh  hình như chưa đủ để anh tin tưởng và  có lẽ chưa hề được anh đền đáp.
Tôi không oán trách anh, tôi đã trả lời anh về quyết định của mình, Tôi bảo anh: "Chia tay ư? anh đã bao giờ nói yêu em đâu mà em bảo chia tay. Còn nếu như chỉ xem nhau là bạn bè, thì càng không có lý do gì để nói chia tay cả, anh cứ yên tâm, với em tình cảm có được vốn đã rất khó khăn, mà muốn em vứt bỏ nó đi lại là điều khó khăn gấp bội lần.  Thế nên em quyết định tha thứ cho anh tất cả, sẽ không oán trách dù chỉ nữa lời".
Tôi còn bảo với anh rằng: "khi tha thứ cho người khác, em thấy lòng mình nhẹ nhỏm và thanh thản hơn, thấy vui vẻ hơn là khi em phải tức giận hoặc mắng chửi một ai đó".
Và anh ấy đã thấy rất nhẹ nhõm khi  đã trút được gánh nặng trong lòng mình từ bấy lâu nay.  Tôi cũng thấy vui khi đã bao dung độ lượng đối với bạn mình, dù bản thân tôi, tận trong sâu thẳm lòng mình,  không tránh khỏi  một nét gợn buồn trong tâm hồn thánh thiện. Nhưng bù lại, tôi vẫn giữ được một tình bạn mà từ bao lâu nay tôi luôn gìn giữ, chăm bồi và vun đắp.  
Viết lên nhưng dòng này, tôi  muốn anh và tất cả  mọi người đang yêu, đang có bạn bè, hãy sống thật tốt, thật chân thành, hãy biết giữ gìn những tình cảm cao đẹp cho nhau để xã hội ngày càng tươi đẹp hơn, xóa đi những  lọc lừa gian trá vốn đã và đang nảy sinh và phát triển trong lòng xã hội.
Thành thật xin lỗi anh khi tôi đã viết lại chuyện tình buồn, và tôi luôn cầu chúc anh mãi mãi có được cuộc sống anh lành, hạnh phúc, nguyện mãi bên anh dù là người yêu hay người bạn, sẽ không bao giờ bỏ rơi anh trong những lúc khó khăn./.


                                                    (song anh- ngày 05/02/2014)

Thứ Bảy, 18 tháng 1, 2014

Bài ca cổ: VỀ LẠI TRƯỜNG XƯA


                                                             Sáng tác: NN-songanh (5/9/08)
                                                         Nhân kỷ niệm ngày nhà giáo Việt nam 20/11/2008

Lý trăng soi:
Ôi trường xưa, xa cách bao năm rồi
Nay về đây ghé thăm trường, nhưng thầy cô xưa đã đi nơi nào.
Hàng dương, ngày xưa soi bóng nay vẫn còn đây,
Lòng bâng khuâng thương nhớ khôn nguôi,
Năm tháng dài đâu quên được tình thâm.

Vọng cổ:
Về lại trường xưa sau hai mươi năm xa cách, trường cũ còn đây hàng dương còn đó  mà bóng dáng thầy cô xưa đã biền biệt … phương … nào.
1. Dạo gót bân khuân nghe xao xuyến trong lòng. Hàng phượng nghiêng nghiêng soi mình trong nắng. Hàng dương ngày nào gan góc đứng trơ trơ. Nghe tiếng giảng bài tôi vội vã bước nhanh, ngỡ như đang trở về  thời niên thiếu, bên bạn bè học tập, vui chơi. Ôi kỷ niệm tuổi thơ đong đầy trong ký ức….
2. Lưu bút ngày xanh thay lời tiễn biệt, rời mái trường xưa mỗi đưa một con đường. Lớp lớp học sinh theo năm tháng trưởng thành. Thầy cô vẫn miệt mài lên lớp, tiếp tục chăm bồi bao thế hệ tương lai. Bao nổi nhọc nhằn oằn nặng đôi vai, năm tháng gian lao tóc điểm đầy sương trắng, dẫu thời gian qua đi có phai nhòa kỷ niệm, nhưng ơn đức cao vời không thể nào quên. Ơ…ơ…ơ.

Thơ:
Ai đó ví von cuộc đời nhà giáo,
Như người đưa đò tiễn khách qua sông,
Khách sang sông không quay đầu nhìn lại;
Để người lái đò trên sông lạnh chơ vơ.

Vọng cổ:
Hãy yên lòng thầy cô ơi dù cho dòng đời nghiệt ngã, dù khách qua sông không quay đầu nhìn lại nhưng lòng vẫn nhớ thương ông lái…năm …nào.
5. Không phải khách sang sông ai cũng quên mất con đò. Không có người lái đò làm sao sang bến mới, không có cô thầy sau ta có được hôm nay. Thầy cô là người ươm hạt giống tương lai. Để có những rừng cây nhân tài cho đất nước. nghề giáo là một nghề cao cả nhất, thầy cô ơi xin hãy yên lòng.  

Lý con sáo:
Qua bao năm, xa cách mái trường thân yêu,
Giờ trở về trường xưa, hoa phượng rơi rơi tê tái trong lòng;
Thầy cô xưa nay đã xa rồi. Cánh phượng hồng vương trong nhớ thương, bao thủy chung sắt son không hề phai, ơn đức cao vời thầy cô kính yêu, ai hỡi ai có thấu chăng cho lòng ta.

(Về vọng cổ): 6. Ơi mái trường xưa bao năm xa cách, lòng vẫn vươn mang bao kỷ niệm đong đầy. mỗi độ hè sang, thu về, đông đến, hình bóng cô thầy vẫn ăm ắp trong tim. Xuân về hoa nở ngát hương, về thăm trường cũ nhớ hoài thầy cô xưa./.

Thứ Hai, 6 tháng 1, 2014

GỬI ANH MỘT CHÚT DỖI HỜN



Em gửi cho anh chút nghẹn ngào
Chút duyên tình cũ của hôm nao
Gửi luôn tất  cả niềm  nhung nhớ
Và cả tim yêu tự thuở nào.

Em gửi cho anh chút  ngọt ngào
Chút lòng trinh bạch, chút thanh cao
Gửi  thân ngà ngọc, làn môi thắm
Cả chút tình nồng, chút đắm say.

Gửi làn hơi ấm của đôi tay
Để ngày đông lạnh buốt đôi vai
Trái tim băng giá thôi  thổn thức
Đã có tình em sưởi ấm lòng

Xin gửi cho anh chút dịu dàng
Ấp e duyên thắm, lúc xuân sang
Mang theo mộng đẹp duyên thôn nữ
Với cả trinh nguyên, cả yêu kiều

Duyên tình nồng thắm biết bao nhiêu 
Sao anh lại  chẳng chút nâng niu
Mang luôn tất cả trao người ấy
Tặng cả nụ cười say ngất ngây ?...

Thứ Bảy, 4 tháng 1, 2014

LỜI ĐÁP




Em là ai mà ta buồn đến vậy?
Câu hỏi vương hoài ray rứt tâm tư
Có phải em là hình bóng năm xưa
Là nỗi nhớ mong, đêm ngày  khắc khoải

Em là ai? Mỗi chiều vàng anh đợi
Chuyến xe dần chuyển bánh lúc hoàng hôn
Nghe  giọt sầu rơi thầm lặng nhớ thương
Dòng đời  vô tâm, cuốn em  về  xa thẳm

Em là ai? Tóc mượt mà phất phới
Gió vô tình nên tóc vướng bờ môi
Hương tóc thề quyện chặt lấy  hồn thơ
Cho  nỗi nhớ  nhung hòa  vào  kỷ  niệm

Em chính là hoàng hôn màu tím
Chiều đông buồn se thắt tim ai
Là cánh phượng buồn rực đỏ chưa phai
Là chiếc lá thu  hững hờ trong gió

Em chính là nắng xuân hồng rực rỡ
Cho cành mai vàng khoe sắc đắm say
Là dòng sông dài mãi miết trôi xuôi
Bồi đắp tình ai… dẫu bên bồi  bên lỡ

Là mảnh trăng quê, một đời xẻ nửa
Là  mảnh hồn trinh chưa vướng bụi tình
Là mặt hồ phẳng lặng buổi bình minh
Lấp lánh ánh sao những đêm tĩnh lặng.

Em chính là tình sâu nghĩa  nặng
Là ngọn sóng trào, ve vuốt tim yêu
“Một nửa vẹn nguyên”  anh mãi đi tìm
Quá nửa cuộc đời ...đợi  chờ ... mong nhớ.

                                          NN-song anh (04/01/2014)





                






Thứ Năm, 12 tháng 12, 2013

TÌNH TRĂNG VÀ GIÓ


Trăng hờn  trách  gió  phong lưu
Gió đưa mây xám,  làm lu trăng vàng
Gió rằng: Trăng cứ mơ màng
Gió nào có thế, thổi tràn mây qua

Chỉ là mây chẳng chịu  tha
Bám theo chiều gió,  không xa  bước nào
Thương Trăng  nức nở nghẹn ngào
Gió đành  chở  Nắng  ấm vào bên Trăng.

Gió  rằng Trăng hỡi  là Trăng
Gió đây chẳng  được như Trăng   sáng ngời
Đẹp xinh,   đằm thắm  hơn người
Chi bằng  "Trăng" - "Nắng" một đời  kết giao

Hãy quên đi  ngọn gió  Lào
Làm khô môi thắm má đào Trăng kia
Gió xin mãi mãi xa lìa
Để "Trăng" cùng với "Nắng"  kia  kết tình.

Trăng buồn  nên chẳng lung linh
Ngàn đời "Trăng-Gió"  mối tình thủy chung
Nắng làm sao  có thể cùng
Trăng  vàng kết tóc, lạ lùng lắm thay.



                                                                         NN-Song Anh (6/12/2013)

Thứ Năm, 28 tháng 11, 2013

GIỌT NẮNG ĐÊM ĐÔNG



                             
Đêm mơ có giọt nắng hồng
Ru ai say giấc mộng lòng ấm êm
Heo may thổi nhẹ bên rèm
Lòng em dịu mát, cho thêm giấc nồng

Thơ tình chỉ viết mấy dòng
Mà  nghe như  cả tim lòng anh trao
Gió đông len lõi xạc xào
Tình anh sưởi ấm, em vào giấc mơ

Tâm tình gửi trọn vào thơ
Đêm đêm quyện mãi trong mơ tình nồng
Cho em gói trọn tim hồng

Vào tia nắng ấm,  sưởi lòng  lúc đông. 


  NN-Song Anh  29/11/2013

TÂM TÌNH MÙA ĐÔNG


               

   
Đêm đông giá rét lạnh lùng
Một mình thao thức nỗi lòng đầy vơi
Ngoài trời rả rít mưa rơi
Mưa hòa với gió đông khơi nỗi sầu

Người ơi biết phải về đâu
Thuyền không bến đổ, nghe sầu  lẻ loi .
 Bao năm  lòng mãi chưa nguôi
Trái tim lạnh buốt, tình tôi .. niệm hoài

Thả hồn vào cõi thiên thai:
Mà sao tình cũ không phai, hỡi người!
Bên nhau rạng rỡ nụ cười
Đan tay sánh bước cùng người dạo xuân
.....
Đông về lòng những bâng khuâng
Thả hồn theo những bước chân hững hờ
Trách mình sao mãi dại khờ?
Người  xa thăm thẳm... đợi chờ... biệt tăm

Trái tim hong lửa tím bầm
Dạn dày sương nắng âm thầm nhớ mong
Gửi tâm tình của mùa đông
Quyện vào trăng, gió, mây hồng ... đến  ai...

NN-Song anh: 28/11/2013

Thứ Tư, 27 tháng 11, 2013

ĐÊM ĐÔNG


                  


Gió đông thổi lạnh bên thềm
Môi hồng phai nhạt, đêm đêm lạnh lùng
Ngoài kia gió lạnh  rét  rung
Người ơi có biết tình chung đợi chờ

Bao giờ cho đến bao giờ
Thuyền tình về đến bến  bờ  buông neo
Chàng về bên ấy thiếp theo
Cho mùa xuân thắm, trong veo bầu trời

Bây giờ đông đến chơi vơi
Môi hồng kém thắm, lệ rơi cô phòng
Gió đông rét tận đáy lòng
Lửa tình tắt lịm, ai hong được nào?

Mõi mòn, má thắm gầy hao
Mắt xanh, mày liễu thuở nào còn đâu
Đông về, nỗi nhớ  thêm sâu
Người thương nơi ấy có sầu hay chăng?

 NN-Song anh (24/11/2013)

Thứ Năm, 21 tháng 11, 2013

SUY TƯ



                    

 Anh nói lời yêu thương
Làm tim em bối rối
Từ chối, lòng vấn vương
Mà thương, càng thêm tội
Anh ơi xin đừng vội
Cứ để thời gian trôi
Từng giọt sầu rơi rơi
Đôi hàng mi ngấn lệ
Trái tim em nhỏ bé
Dễ vỡ vì trái ngang
Xin mãi mãi khắc ghi
Tâm tình anh trao gởi
Nhưng xin anh đừng vội
Chớ  nói lời yêu em.


N. N -song anh (21.11.2012)

Họa bài “MỜI BẠN” của đặng hoàng


                           


Cần thơ anh đến bao giờ?
Mà sao anh biết, ai chờ người yêu
Chờ nhau bên bến Ninh kiều
Nghe câu hát “lý chiều chiều” thiết tha
Bạc Liêu công tử mới là
Đốt tiền nấu trứng tỏ ra mình giàu
Cánh diều tuổi nhỏ nghiêng chao
Cỏ xanh tết nhẫn anh trao tặng nàng
Đâu cần chi đến nhẫn vàng
Bởi vì nàng cũng không màng vinh hoa
Hải phòng xa thật là xa
Bao giờ đến được để ta gặp người
Chưa quen thân, vẫn nhớ hoài
Nên lòng mong đợi có ngày đoàn viên.


  NN-Songanh



Thứ Bảy, 16 tháng 11, 2013

ƯỚC MƠ


                             

Ước gì mình chẳng quen nhau
Để em không nếm nỗi đau bẽ bàng
Tình anh như nước sông Hoàng
Chảy ra biển lớn.... để nàng khát khao

Ước gì em hóa vì sao
Đêm đêm dõi mắt trông vào nhà anh
Lặng nhìn người ấy bên anh
Họa thơ, ngắm ánh trăng thanh đêm rằm

Riêng mình đông đến lạnh căm
Chăn đơn gối chiếc...ai nằm cạnh đâu?
Một mình ngó trước nhìn sau
Chỉ mình ta, với nỗi đau chia lìa.

Nỗi lòng chẳng muốn sớt chia
Nhưng vì chẳng muốn ai kia  "ước hoài"
Cuộc đời đâu chỉ riêng ai
Đêm nằm  "mơ ước"... tương lai ...mịt mờ ...



NN- Songanh 2/11/2013


BAO GIỜ EM HIỂU


                                                           
                                                   

Chẳng bao giờ tôi hiểu được vì sao
Man mác nỗi buồn  đong đầy khóe mắt
Cô gái nhỏ, những chiều tan học
Giữa sân trường áo lụa trắng tung bay.

Biết bao giờ tâm sự sẽ dần vơi
Nỗi nhớ niềm thương, ngày thơ yêu dấu,
Áo trắng em bay giữa chiều gió lộng,
Bỗng hóa thiên thần, quyện lấy hồn tôi.

Biết bao giờ có thể nguôi ngoai
Mùa hạ đến xác phượng hồng tan tác
Tiếng ve ngân, báo hiệu muà ly biệt
Hè qua đi, chẳng gặp lại bao giờ.

Rồi thu sang, hoa tím nở  ơ thờ
Áo trắng thơ ngây, đâu rồi không thấy,
Tôi ngơ ngác, mãi kiếm tìm - thổn thức
Em đâu rồi, áo lụa trắng ngây thơ.

Đông đến rồi cây trút lá-trơ trơ
Để xuân đến đâm chồi non lộc biếc
Tôi vẫn thấy con tim buồn héo hắt
Giảng đường ơi! Em ở nơi nào?

Em hỡi về đâu giữa chốn chợ đời
Biết bao đua chen, dẫy đầy toan tính
Em bé nhỏ ngây thơ trong trắng
Biết có về được bến đổ yêu thương

Hay cuộc đời em còn  mãi  bồng bềnh
Vẫn lênh đênh giữa chợ đời danh lợi
Tôi chờ đợi u hoài, khắc khoải
Oặn thắt cõi lòng, nhức nhối tim đau.

Chẳng bao giờ em hiểu được vì sao?
Mùa hạ đến, phượng hồng thắp lửa
Cháy mãi trong tôi,  phượng buồn rực đỏ
Ôm ấp hoài kỷ niệm tuổi ngây thơ.

Trường cũ  tình xưa, áo trắng học trò
Rũ bóng hàng dương, phượng buồn rực đỏ
Bằng lăng tím,  khi thu về chớm nở
Quyện mãi tâm hồn, năm tháng  đầy vơi.


   NN-Songanh (15/11/2012)

BÂNG KHUÂNG



Chẳng bao giờ anh hiểu được vì sao
Mùa hạ đến, phượng hồng đốt lửa;
Tiếng ve ngân, khúc nhạc sầu nức nở;
Báo hiệu hè về, sắp phải chia tay.

Có bao giờ anh hiểu được lòng ai,
Cô gái  nhỏ  thẩn thờ,  nhung nhớ
Cánh phượng rơi, sân trường rực đỏ;
Như máu tim ai, thắt thẻo đợi chờ.

Mùa hè qua đi, thu đến dịu hiền 
Áo trắng  trinh nguyên, chiều buông ráng đỏ
Bè bạn- thầy cô-giảng đường-phấn trắng
Sao  thiếu hoài ... một chút luyến lưu.

Nắng thu vàng, hoa  tím nở “bằng lăng”
Se sắc  hồn tôi,  thương hoài trường cũ
Ngơ ngác mãi kiếm tìm  ngày thơ ấy
Một chút  buồn, một chút nhớ ... bâng khuâng.


NN-Song Anh (15/11/2012)

QUÊ HƯƠNG

                                                                  






Nếu ai hỏi tôi: nơi nào đẹp nhất ?
Xin thưa rằng: nơi ấy-quê hương
Nơi xa rồi - lòng thấy  vấn vương
Nơi ở lại - biết bao tình thương mến

Hai tiếng quê hương  hằn sâu muôn thuở
Suốt cuộc đời từ  cái thuở ấu thơ
Vẳng tiến ầu ơ của mẹ ru hời
Sao ngọt lịm ấm cả lòng con trẻ

Quê hương ơi sao mà yêu đến thế
Kỷ niệm êm đềm năm tháng đầy vơi
Rồi lớn lên dù phiêu bạc phương trời
Ta vẫn nhớ chẳng bao giờ phai nhạt

Ký ức quê hương với chùm khế ngọt
Và cánh diều bay bổng của tuổi thơ
Cả tiếng võng đưa kẽo kẹt trưa hè
Có dáng mẹ ta cả đời lam lũ

Ta yêu quê hương lòng luôn tự nhủ
Phấn đấu trọn đời chẳng ngại gian lao
Góp sức dựng xây quê mẹ đẹp giàu
Để quê hương mãi là nơi đẹp nhất.


NN-Song anh (30/8/2013) 





LỜI CUỐI

                               
    
                                           


Gởi anh khúc "Tâm tình"
Với bao lời muốn nói
Hình như anh giận dỗi
Nên chẳng lời hồi âm

Em lặng lẽ chờ mong
Lời tỏ bày tâm sự
Anh bao ngày vắng bóng
Chẳng đoái hoài  người ta

Hỏi anh: Tại vì sao?
Anh bảo rằng: “đang bận”
Hay là anh ân hận
Đã vô tình gặp  nhau

Đời vốn lắm biển dâu
Em nào đâu muốn vậy
Anh vô tình đánh mất
Một "tâm tình" gởi trao.




  N.N-song anh (20/11/2012)

ĐÊM XUÂN HOÀI NIỆM



                   


Gió đưa cây cải về trời
Rau răm ở lại chịu đời đắng cay
"Hương thầm" văng vẳng bên tai
Ngỡ như tiếng hát thơ ngây vọng về.

Sắc son giữ vẹn lời thề
Để tình xuân thắm gửi về muôn phương
Xuân về mai nở ngát hương
Quyện cùng hương bưởi nhớ thương thuở nào

Người ơi khúc hát ngọt ngào
Ru hồn trinh nữ lạc vào vườn xưa
Ngày nào ai đón ai đưa
Bây giờ xuân đến, người xưa mất rồi

Rau răm nguyện trọn một đời
Thủy chung quyết chẳng đổi dời tình xưa
Cho dù cây cải gió đưa
Chắt chiu giữ mãi tình xưa trong lòng.

 NN-song anh (01/01/2011)

ĐÊM TRẮNG


                        
Đêm thức trắng nghe sầu giăng tím mắt.
Nhớ thương người se thắt tim đau.
Trách trời già nở cách chia nhau.
Để hai đứa mãi hai đầu nỗi nhớ.

Mong ước thời gian lui về quá khứ.
Để em còn nguyên vẹn trái tim yêu.
Để chúng mình khỏi khắc khoải nhớ mong.
Để hạnh phúc mỉm cười viên mãn.

Giờ mãi mãi vẫn là cách biệt.
Tuy rất gần nhưng lại rất xa xôi.
Định mệnh an bày đành chịu vậy thôi.
Em mãi mãi đứng bên lề hạnh phúc.

Em tự hỏi tim mình còn hay mất.
Vẫn như còn, nhưng đã mất từ lâu.
Quá muộn màng, anh nói tiếng yêu em.
Tim vỡ vụng, đành nói lời từ chối.

Vẫn biết tình anh trao là chân thật.
Biết làm gì để đáp lại anh đây.
Khi trời già đã quá nghiệt cay.
Gieo nghịch cảnh không gì thay đổi được. 

 NN - song anh  (14/01/2013 )