Thứ Hai, 29 tháng 6, 2015

CÒN LẠI GÌ ĐÂY




Còn gì  đâu  khi không tình chung lối.
Câu hẹn thề chỉ chót lưỡi đầu môi.
Người quên rồi lời hứa hẹn xa xôi
Còn đâu nữa … chỉ  mình tôi trơ trọi

Còn gì đâu, kỷ niệm xưa anh hỡi
Chỉ còn tôi trên lối cũ rêu mờ
Khói lam chiều đơn điệu chơ vơ
Vài chiếc là vàng rơi  buồn chao đảo

Còn lại đây  chút hoàng hôn ảo não .
Kỷ niệm nào lạc lõng giữa  chiều rơi
Người đi rồi, đời ta cũng chơi vơi
Lê bước đơn côi, thấy đời  nông nỗi.

Còn gì đây…  khi tình  đời gian dối.
Tâm sự rã rời,  chới với mù khơi.
Trách cuộc đời, hay trách  kẻ lả lơi
Dẫm nát tim côi,  hồn đầy bóng tối.
 
                     N.N.Song Anh (13/4/2015)

Thứ Năm, 18 tháng 6, 2015

TÂM SỰ NỬA VẦNG TRĂNG





                           
Vầng trăng ai xẻ làm đôi
Nửa ôm gối chiếc nửa soi dặm trường
Nửa trăng em gửi người thương
Nửa kia gửi gió mây vương khắp trời

Thoạt nhìn trăng đẹp sáng ngời
Tấm lòng thánh thiện  cõi đời sáng soi
Nào hay trăng cũng đầy vơi
Khi buồn trăng khuyết,  khi vui trăng đầy

Trăng kia có lúc héo gầy
Nơi này người cũng vơi đầy ưu tư
Sầu vương  khuất dáng Anh Thư
Hình như trăng cũng tương tư một người.

                                        N.N.Song Anh (18/6/2015                  



Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2015

ANH LÀ NỬA BẢN TÌNH CA



Từ khi em biết làm thơ
Anh là tất cả mộng mơ đêm về
Bài thơ hay nhất đê mê
Tứ thơ rất thật làm tê tái lòng

Tâm hồn cô gái phương Đông.
Như  đồng lúa trải mênh mông  chín vàng
Như hương hoa Huệ nồng nàn
Tinh khôi, trinh bạch, đoan trang, mặn mà

Anh là nửa bản tình ca
Yêu thương chan chứa thiết tha đậm đà
Như dòng sông chở phù sa
Vun bồi chăm bón tình ta  thắm nồng

Như buồm gặp  gió  căng phồng
Đưa thuyền yêu vượt bão giông hiểm nghèo
Chở tình về đến bến neo
Tình ca một nửa mang theo trọn đời.

                        N.N.Song Anh (26/4/2015)


         Đây là bài thơ Song anh viết  gửi tặng cho một người bạn mà S.A quý mến nhất trong đời, không biết người bạn ở nơi xa ấy có  còn yêu thơ  và cảm nhận  được tình thơ S.A không. 
       Đây cũng là món quà  S.A   xin gửi   đến  các anh chị và các bạn   sau thời gian xa vắng Blog vì bận công việc.  cảm ơn tất cả các anh chị, bạn bè vẫn thường đến với Song anh .
      Song anh xin chân thành cảm ơn anh Nguyễn Thành Đô đã họa thơ và tạo ảnh cho bài thơ này. 














Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2015

MỘNG............





HOẠ CÙNG  HOÀNG ĐẶNG VÀ NGUYỄN PHI LONG



Đêm qua anh ngủ nằm mơ
Thấy cô áo tím vật vờ  bên anh
Mắt buồn  đẫm lệ  long  lanh
Anh nhìn gương mặt hiền lành đáng yêu

Nhớ là vừa lúc ban chiều
Mình mơ bóng dáng yêu kiều áo xanh
Sao giờ ở cạnh bên anh
Lại là áo tím, trâm anh thế này

Anh vừa định nắm bàn tay
Ngọc ngà trắng trẻo, đắm say môi hồng
Men tình ngây ngất trong lòng
Chợt em tan biến  hư không mất rồi

Giật mình chỉ thấy mưa rơi
Mưa ơi có thể chuyển lời giúp anh
Tím ơi sao nỡ đoạn đành
Để anh khát mãi ...ước vành môi xinh

Anh đây một dạ chung tình
Chỉ là tưởng bóng mơ hình chút thôi
Về đi em, anh lẽ côi
Từ nay anh hứa sẽ thôi mơ  màng.

                               N.N.Song Anh (15/5/2015)


Chủ Nhật, 3 tháng 5, 2015

VỢ TÔI

  ĐÁP LỜI  CÙNG BÀI THƠ "CHỒNG TÔI" CỦA ĐẶNG HOÀNG TRÊN FACEBOOK.




Chồng em áo vải em thương
Chồng  người áo gấm, xông hương mặc người
"Thủy chung" - phẩm giá cả đời
"Công-dung-ngôn-hạnh" không dời một li

Khổ nghèo nào có hề chi
Đồng cam cộng khổ ngại gì gian nan
Vợ tôi xinh đẹp nhất làng
Thân tôi xấu xí, chẳng màng... vẫn yêu

Bao phen sóng gió dập dìu
Chồng chèo, vợ lái thuyền yêu vững vàng
Bây giờ qua hết gian nan
Công thành danh toại, giàu sang theo về

Phận chồng, tôi lỡ  đam mê
Say sưa  tửu sắc, sớm về  tối đi
Vợ hiền mình  cứ  khinh khi
Chán chê  miệt thị: "người gì chân quê"

Gặp nàng váy ngắn phát mê
Vội vàng biển hẹn non thể đắm say
Người ta xinh đẹp, chân dài
Lưng ong, đáy thắt, trang đài ... ngất ngây

Tội cho vợ , chịu đắng cay
Biết chồng bội bạc, bao ngày vẫn thương
Dẫu chồng lỡ bước lầm đường
Âm thầm nuốt lệ   sầu vương một mình

Bền lòng  vẹn chữ  "trung trinh"
Lo tròn phận vợ, nghĩa tình sắc son
Ân tình cao tựa bằng non
“Tam tùng, tứ đức” ... lo con chăm chồng

Vợ ơi có biết hay không
Chồng giờ  tỉnh mộng “ bướm ong”…  quay về
Từ nay, anh đây xin thề
Tu thân dưỡng tính, Phu - Thê  đá vàng

Cho dù nghèo khó, giàu sang
Tròn câu "ý thiếp tình chàng" ...vợ ơi....


                                             N.N.Song Anh (22/4/2015).

CHỒNG TÔI



Người ta tranh vợ..cướp chồng ..
Còn tôi chẳng biết ...một lòng thủy chung
Buồn sao chồng chẳng..một lòng
Ngoài năm mươi tuổi vẫn không chịu già
Nào dâu , nào rể..thông gia ...
Dầu thơm...quần trắng ...quán bar....dịu dàng
Học đòi ..cố luyện .."làm sang "
Ngửa tay xin vợ..."cám rang ..đâu mày"
Điệu đà , Val ..xếch ...pờ ..lây (play)
Lướt trên sàn bóng mê say lạ lùng
Người ta cảm mến phục ông
Đàn hay ...hát giỏi ...nhảy không ai bằng ..
Thơ tình ...ôm gió ...vờn trăng
Thâu đêm ..suốt sáng ...về nằm... quay đơ ...
Vợ con mắng nhiếc ...cứ lờ
Tối về ...quần trắng ...lẳng lơ...dập dìu
Lạ lùng ...tôi vẫn cứ yêu
Ông già đỏm dáng ...với nhiều mê say
Xa ông.... chẳng quá nửa ngày
Gần ông...tôi cũng chán ngay ...nửa giờ ..
Duyên tình ...chẳng ước.. như mơ ..
Giầu sang ..hạnh phúc ... duyên tơ ...mặc trời

                                              Đặng Hoàng (22/4/2015)





Thứ Tư, 22 tháng 4, 2015

BẾN MƠ

      


Kể từ ngày ấy chia xa
Bao đêm ước vọng có ta bên mình
Mong sao cuộc sống yên bình
Hai đầu nỗi nhớ kết tình vào yêu.

Đêm hè gió thổi hiu hiu
Nhớ ai  mây cũng phiêu diêu lượn lờ
Trăng buồn chẳng muốn đòi thơ
Rơi vào đáy giếng  vật vờ  vỡ tan

Mây  buồn mây cứ lang thang
Gió mang thương nhớ thổi ngang lưng trời
Em buồn, ngồi đếm sao rơi
Mơ về niệm cũ, vợi  vời khó phai

Thương người nên  dạ  quắc quay
Ở nơi xa ấy... có hay ... đợi chờ
Cầu mong phép lạ bất ngờ
Hai đầu nỗi nhớ... nối bờ  Bến  mơ.

                          N.N.Song anh (15/4/2015)

Thứ Hai, 13 tháng 4, 2015

BẠC TRẮNG TÌNH ĐỜI






Nếu người đã nói tiếng yêu
Thì xin học cách nâng niu trọng tình
Tim tôi bé bỏng nhỏ xinh
Mong manh dễ vỡ, trắng tinh dại khờ

Đã yêu xin giữ lấy lời
Đừng như bướm trắng lã lơi khóm hồng
Trăm năm nghĩa mặn tình nồng
Xin  đừng  bạc trắng lửa lòng ai ơi

Đừng như gió thoảng mây trôi
Cũng đừng bạc trắng như vôi hỡi người!

N.N.Song Anh (13/4/2015)


Thứ Ba, 24 tháng 3, 2015

ƠI HỠI THỜI GIAN



Thời gian  ơi! chớ hững hờ trôi mãi
Khi cuộc đời đang trải lối vào mơ
Ngỡ niềm vui …nên tôi  vẫn  đợi chờ
Nào hay biết …giấc mơ đời…rệu rã 

Thời gian ơi! xin hãy dừng lại đã
Trả tôi về với những dấu yêu xưa
Chuyện tình yêu biết nói mấy cho vừa
Giờ hẩng hụt…giấc mơ tình  tan biến

Thời gian ơi! Giữ giùm bao lưu luyến
Buổi dại khờ  bỡ ngỡ bước vào yêu
Bởi ngây thơ nên ước vọng thật nhiều
Rồi  mộng vỡ  tan tành …theo mây gió

Thời gian hỡi!  đừng mang đi thương nhớ.
Để tôi còn  chờ đợi ánh trăng mơ.
Giấc ngàn thu.. hồn phiêu lãng dật dờ.
Đời đã trót … trao nửa vầng trăng vỡ.

N.N.Song Anh (23/3/2015)




Thứ Tư, 18 tháng 3, 2015

BÀI THƠ TÌNH CHO EM




Bài thơ tình anh viết  giữa tháng Ba 
Mùa hạnh phúc  của tình nhân, chồng vợ
Những lời thơ thay bao lời  muốn ngỏ
Cứ ngại ngùng,  ấp úng mãi không thôi

Tháng Ba về lòng sao mãi đầy vơi
Thơ đã viết, mà chưa lần dám gửi
Để đêm đêm  nghe sầu giăng ngập lối
Anh độc hành trên lối nhỏ  đơn côi.


Biết bao lần, muốn ngỏ, nhưng lại thôi
Cảm xúc trào dâng, tự đáy lòng da diết 
Chuyện tình yêu, muôn đời là bất diệt
Dẫu chưa một lần nếm vị ngọt bờ môi

Bao nỗi buồn hằn trên mắt em tôi
Anh thầm nhủ sẽ trao lời hẹn ước
Dù khó khăn  xin đừng chùng bước
Ta vững lòng, chặt dạ vượt phong ba

Dẫu bây giờ mình còn vẫn rất xa
Hãy vững tin  sẽ có ngày hạnh ngộ
Tay trong tay, hoa tình yêu nở rộ
Kết trái, đâm chồi, đời sẽ đẹp như thơ.

                                          N.N song anh 14/3/2015





Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2015

MỘT VÀI SUY NGHĨ VỀ 4 PHẨM CHẤT ĐẠO ĐỨC TỐT ĐẸP CỦA NGƯỜ PHỤ NỮ VIỆT NAM XƯA VÀ NAY.




Từ xưa đến nay, những phẩm chất đạo đức truyền thống của người phụ nữ Việt Nam là chính là tứ đức: “Công-dung-ngôn-hạnh”, đây là những phẩm chất đạo đức mà theo bản thân tôi nghĩ nó vẫn mãi mãi là 4 phẩm chất tốt đẹp  mà mỗi một người phụ nữ Việt Nam dù là truyền thống hay hiện đại đều cũng phải biết giữ gìn và phát huy, nếu xa rời nó sẽ không còn là một người phụ nữ Việt nam đoan chính và có phẩm chất đạo đức cao đẹp nữa.
-Công: đối với phụ nữ ngày xưa có nghĩa là   tinh thần lao động tận tụy, là làm tốt nhiệm vụ bếp núc, sinh con đẻ cái, chăm lo phục vụ cho  chồng con, bố mẹ chồng…
-Dung: là nói về dáng vẻ bên ngoài của người phụ nữ, từ vẻ đẹp bên ngoài cho đến nét đẹp của tâm hồn. người phụ nữ phải biết tạo cho mình vẻ đẹp bên ngoài như vóc dáng, ăn mặc, dáng đi, tướng đứng và cả cách ăn, nết ở. 
-Ngôn: là lời nói, đây là một đức tính luôn song hành với Dung, người phụ nữ đẹp còn là người phụ nữ biết nói những lời dịu dàng, lễ phép. Một người phụ nữ dù có tài giỏi đến đâu, nhan sắc đến đâu, giàu có đến bao nhiêu mà lúc nào cũng chanh chua, đanh đá, thì cũng không thể nào được xem là người phụ nữ xinh đẹp trong mắt của mọi người. Thế cho nên, Ông bà ta có câu “Chim khôn kếu tiếng rãnh rang, người không nói tiếng dịu dàng dễ nghe”  là thế.
-Lại nói về Hạnh: có nghĩa là đức hạnh, làm phẩm hạnh của người phụ nữ. Đây là một trong những  đức tính quan trọng của người phụ nữ mà nếu thiếu nó, người phụ nữ không thể được xem là người phụ nữ đẹp, người phụ nữ dù  còn chưa hoàn thiện về những đức tính khác nhưng nếu có phẩm hạnh thì vẫn được xem là người phụ nữ đẹp.
Ngày nay, chữ công của người phụ nữ được quan niệm tiến bộ hơn, người phụ nữ ngày nay họ không chỉ lao động tận tụy  ở phạm vi bếp núc, chăm lo cho chồng con, xây dựng tổ ấm của mình mà còn vươn ra xã hội, tham gia vào các công việc mà ngày xưa chỉ có nam giới  mới có thể làm. Đặc biệt là trong thời kỳ CNH-HĐH nó được thể hiện ở  đức tính “Tự Tin”, người phụ nữ  “tự tin” là người phải sẵn sàng vượt ra khỏi định kiến giới, dám nghĩ, dám làm, tin vào khả năng thành công của mình. Bên cạnh sự tự tin ấy, người phụ nữ còn đòi hỏi phải “đảm đang”, giỏi việc nước đảm việc nhà, hài hoà bổn phận, trách nhiệm của người phụ nữ trong gia đình và ngoài xã hội. Đồng thời, phẩm chất đạo đức của người phụ nữ Việt nam thời hiện đại cũng không thể xa rời hai đức tính “Tự trọng” và “ Trung Hậu”.
Tự trọng: là phẩm chất cốt lõi của con người nhất là trong tình hình hiện nay. Nó cũng chính là chữ “Hạnh”  trong tứ đức của người phụ nữ truyền thống, Một người phụ nữ   mà không còn biết xấu hổ khi làm một điều xấu có ảnh hưởng đến người khác, đến xã hội, cộng đồng; hoặc thậm chí ảnh hưởng đến ngay chính bản thân, gia đình mình thì đúng là một người phụ nữ đáng sợ và đáng chê trách biết bao. Đó chính là họ  đã đánh mất đi lòng tự trọng
         Để xây dựng cho mình phẩm chất  Tự trọng, trước hết phải có ý thức tự tôn trọng ngay chính nhân cách của bản  thân mình. Từ đó, mới có sự tôn trọng xã hội, tôn trọng người khác; và cao hơn nữa là sự tôn trọng, chấp hành pháp luật. Và khi  điều đó được ăn sâu vào trong suy nghĩ, cách ứng xử của mọi người thì nó sẽ trở thành nền tảng văn hóa, đạo đức của  xã hội.
        Bên cạnh đó, một đức tính cũng không kém phần quan trọng tạo nên 4 phẩm chất cao đẹp của người phụ nữ  đó là “Trung Hậu”.
“Trung Hậu”: là sự thủy chung, son sắc; sống có nghĩa, có tình; nhân ái vị tha, bao dung. Thủy chung ở đây còn hiểu theo nghĩa rộng đó là lòng yêu nước, yêu nhân dân; thủy chung trong các mối quan hệ gia đình và xã hội; trong tình bạn, tình yêu, tình vợ chồng, tình đồng chí, đồng nghiệp....
Xã hội chúng ta hiện nay, cùng với sự giao lưu văn hóa, chúng ta đã tiếp thu và phát triển hơn nét văn hóa truyền thống của dân tộc, người phụ nữ cũng đã  vượt qua được khá nhiều định  kiến của xã hội như trọng nam khinh nữ, cũng đã vượt qua được sự ràng buộc bó hẹp của khuôn khổ đạo đức phong kiến, khỏi đạo “Tam Tùng- Tứ đức”, cũng đã chứng minh được khả năng thực thụ của mình. Nhưng cũng cần phải hiểu thật chính xác và đúng đắn nội dung của 4 phẩm chất  đạo đức của phụ nữ  Việt nam trong thời kỳ CNH-HĐH  nó không khác gì tứ đức của ngày xưa, phải xem tứ đức ngày xưa vẫn là cái cốt lõi, cái cao đẹp mà người phụ nữ tiến bộ hôm nay phải biết giữ gìn và và phát huy đúng hướng, để phát triển nó ngày càng hoàn thiện hơn, tốt đẹp hơn. Chúng ta đấu tranh đòi quyền bình đẳng giới là để chị em có nhiều cơ hội hơn thể hiện và cống hiến tài năng của mình, là để nam giới hiểu, trân trọng và biết chia sẻ những nỗi vất vả mà bao đời nay người phụ nữ thấp cổ bé miệng phải cam chịu, để rồi mọi người nhất là trong gia đình nhỏ bé của mình, cùng thông cảm sẻ chia, cùng hướng về mục tiêu xây dựng một gia đình “Bình đẳng, tiến bộ, hạnh phúc”, để xây dựng một xã hội thật sự văn minh, tiến bộ chứ không phải giải phóng phụ nữ để họ tự do tùy tiện, sống buông thả, bất chấp luân thường đạo lý, chà đạp chồng con, ( Nhất là đối với những gia đình  người vợ thành đạt hơn chồng trong các công việc và vị trí xã hội), ngang nhiên phản bội chồng, bỏ mặc con thơ để chạy theo những đam mê dục vọng thấp hèn.
Tôi từng chứng kiến về một chị phụ nữ , có chồng và 3 con, không may, anh ấy bị mắc bệnh tâm thần, gia đình đã cố sức chạy chữa những anh không khỏi, bệnh càng ngày càng trầm trọng hơn, không làm chủ hành vi của mình, anh đánh đập vợ thật đến khổ, bố mẹ vợ không cam lòng buộc chị phải  từ bỏ người chồng ấy để về sống cùng bố mẹ trong giàu sang nhung lụa, nhưng chị đã khóc lóc van xin bố mẹ mình và nói: “mong bố mẹ thứ tha, con không thể bỏ chồng con vì anh ấy không có lỗi, khi mạnh khỏe anh đã là người chồng tốt, vợ chồng đầm ấm, nay khi anh ấy bệnh nặng  thế này, nếu con rời bỏ thì hóa ra con là người phụ nữ có tội bất trung, bỏ rơi chồng mình trong hoàn cảnh đáng thương, con không làm được, sau này các con của con cũng bị người đời khinh rẻ vì có một người mẹ chẳng ra gì”. Chứng kiến việc này, tôi không khỏi xúc động rơi nước mắt và suy nghĩ thật nhiều, tôi thầm kính phục người phụ nữ nghèo, ít học mà biết xem trọng phẩm chất đạo đức của người phụ nữ.  Một bài học đáng để mọi người suy ngẫm.
Nhưng cũng từng chứng kiến cảnh, một người phụ nữ trẻ, thành đạt, có công việc ổn định, có vị trí xã hội tương đối tốt, có lẽ với địa vị ấy chị ta sẽ được nhiều người nể phục. Gia đình chị  có 2 con (1 trai 1 gái), chồng cũng có công việc hẳn hoi tuy nhiên, anh chỉ là  nhân  viên bình thường của một đơn vị kinh doanh dịch vụ vận tải, anh trông cũng khá bảnh trai, gia đình không thuộc hạng thiếu thốn về tiền bạc. Thế nhưng, chị lại không hài lòng với hạnh phúc hiện tại của mình, đam mê vô lối, sống buông thả, nhiều lần làm việc có lỗi với chồng với con, thậm chí mang cả điều kiện vật chất ra để đổi lấy việc người tình chấp nhận tiếp tục quan hệ với mình, tìm mọi cách để bỏ chồng bỏ con chạy theo một người đàn ông khác (bất chấp cả chênh lệch tuổi tác) chỉ vì họ có vẻ đẹp trai, ngọt ngào, ăn nói có duyên và (……),  trong khi  2 con vẫn còn quá nhỏ.
Cũng là hai người phụ nữ giống nhau, một người ít học nghèo nàn, một người có kiến thức, có vị trí xã hội, có tiền lại có hành vi ứng xử hoàn tàn trái ngược nhau… thế mới thấy chữ Hạnh  trong tứ đức  ngày xưa và  phẩm chất Trung Hậu của phụ nữ ngày nay là vô cùng quan trọng, và nó  mang tính chất chi phối  cả những phẩm chất còn lại của Tứ đức xưa và nay.
Nhân ngày quốc tế Phụ nữ 8/3, ngày đặc biệt ý nghĩa bởi cuộc đấu tranh đòi quyền lợi chính đáng cho phụ nữ, ngày mà từ đó những người phụ nữ trên thế giới này dần dần được giải phóng và tiến bộ hơn (trong đó có cả bản thân tôi, một người đã từng dám vượt qua định kiến xã hội khi bước chân vào tham gia các hoạt động xã hội ở thời điểm mà số chị em phụ nữ  tham gia công tác xã hội chỉ có thể đếm chưa hết trên đầu ngón tay trên phạm vi của một địa phương).  Xin được chia sẻ những băn khoăn của mình xung quanh phẩm chất đạo đức của phụ nữ Việt Nam xưa và nay, mong mọi người  cùng luận bàn, chia sẻ và góp ý kiến. Nếu có vô tình xúc phạm đến ai đó, tác giả bài viết cũng xin  thành thật mong  hãy bỏ qua và  xin  cùng suy ngẫm về vấn đề này.
Mong rằng, ý nghĩa của ngày Quốc tế phụ nữ 8/3 vẫn mãi mãi trường tồn và được chúng ta phát triển đúng hướng. Xin được mượn một lời dân ca của một tác giả nào đó (Mình không biết tên) để kết thúc bài viết này:                  
LÝ TƯƠNG PHÙNG :
Hôm nay phụ nữ quê mình, 
Ghi tên vàng khúc ca sử xanh, sáng ngời trái tim nhân ái
Xứng danh nữ hào, ngày nay đâu kém nam nhi
Vẫn luôn một lòng, tự tin, dồi trau phẩm chất
Thủy chung, cần cù, vị tha, trung hậu, đảm đang.


N.N.Song Anh (7/3/2015)



Chủ Nhật, 22 tháng 2, 2015

QUỲNH HƯƠNG.




Em xinh như một đóa Quỳnh
Giữa đêm nở muộn nên tình lỡ duyên
Ánh  trăng thanh mãi ưu phiền
Trời già oan nghiệt … không liền yến oanh

Em như cô tấm hiền lành
Mong chờ hoàng tử thân hành đến đây
Cung đàn lỡ nhịp trùng dây
Nên Quỳnh khoe sắc  ngất ngây một mình

Đêm nay trăng vẫn chung tình
Đợi chờ mong ngóng nụ Quỳnh nở ra
Quỳnh ơi em đẹp kiêu sa
Mùi hương lan tỏa bay xa  dâng đời

Nghe lòng thương nhớ đầy vơi
Trăng vàng  óng ánh lả lơi nhụy Quỳnh
Bỗng đâu gà gáy bình minh
Vội vàng khép cánh  đóa  Quỳnh  ra đi

Chàng ơi,  chớ có sầu bi
Chờ đêm trăng sáng ta thì gặp nhau
Cuộc đời lắm nẻo thương đau
Nhưng Quỳnh vẫn giữ một màu trinh nguyên

Hoa Quỳnh xinh đẹp như  tiên
Trăng vàng sánh bước đến miền đắm say
Xin trời đừng mãi đọa đày
Duyên ta nối lại kiếp này  bên em.


                           N.N Song Anh (5/2/2015)

                                            

Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2015

ĐỪNG …




Đừng bao giờ nắm lấy tay tôi,
Nếu định làm trái tim tôi tan vỡ.
Đừng bao giờ nói lên lời nhung nhớ,
Nếu đã từng suy nghĩ sẽ chia tay.

Đừng bao giờ nhắc đến chuyện tương lai
Nếu đã định ngày mai chia hai lối
Đừng bao giờ cho mình không  lầm lỗi
Nếu đã từng xem nhẹ chữ thủy chung

Đoạn đời sau khó có thể song trùng
Nếu đã  nói  với nhau lời giả dối
Đừng bao giờ  thoáng nhìn nhau bối rối
Nếu chưa từng chân thật  đến với nhau

Và  ai ơi,  đừng nói  tiếng xin chào
Nếu  đã định nói  ra lời  chia cắt
Đừng nói rằng tôi là “Người duy nhất”
Nếu vẫn còn mơ tưởng đến  người xưa.


                                       N.N . Song anh (31/1/2015)

Thứ Tư, 28 tháng 1, 2015

ĐỜI LẮM VÔ TÌNH.






Cuộc đời sao lắm vô tình
Vô tình bắt gặp ánh nhìn mắt  em
Chợt lòng lay động vào đêm
Trái tim loạn nhịp vương thêm nỗi sầu

Vô tình ta gặp lại nhau
Vô tình khơi lại nỗi đau thuở nào
Vô tình để dạ xuyến xao
Vô tình khóe mắt lệ trào ướt mi...

Vô tình em đến rồi đi
Vô tình mang chút sầu bi cho người
Gặp em chưa kịp mừng vui
Phân ly vội đến  bùi ngùi lòng anh

Chiều đông gió rét…  buông mành
Tình ơi sao nỡ đoạn đành  chia xa.


                                         N.N. Song Anh 11/1/2015

Thứ Ba, 6 tháng 1, 2015

ĐÊM TÂM SỰ






Đêm hoang vắng nghe sầu giăng tím mắt.
Nhớ thương người se thắt trái tim đau
Hỡi trời già sao nở cách chia nhau.
Để hai đứa mãi hai đầu nỗi nhớ.

Mong ước  trời cao đừng gây dang dỡ.
Cho đôi mình không cách trở mấy sông.
Từng đêm buồn  thôi mòn mõi nhớ mong.
Hạnh phúc lứa đôi  trọn đời viên mãn.

Sao giờ đây mình em  ôn dĩ vãng
Kỷ niệm buồn vẫn không thể lãng quên
Gió đông về  hồn day dứt  buồn tênh
Sầu duyên kiếp... lênh đênh không bờ bến

Người thương ơi! bao giờ anh  sẽ đến
Bến sông chờ...  con nước lững lờ trôi
Hay trọn  đời mình đành chịu lẻ đôi
Trong khắc khoải ...đêm từng đêm chờ đợi...!



                                 NN - song anh  (29/12/2014 )







Thứ Tư, 31 tháng 12, 2014

CƠN GIÓ CHIỀU ĐÔNG


 

Chiều cuối đông mây mù che đỉnh núi
Tôi  lặng thầm thương nhớ khôn nguôi
Gió mơn man  cho dạ  cứ bùi ngùi
Ai khiến xui  cho đôi mình gặp gỡ


Phút đầu tiên gặp nhau lòng bỡ ngỡ
Em thẹn thùng e ấp cánh đào tơ
Ngỡ như mơ,  nhưng đời có ai  ngờ
Tình chớm nở giữa chiều đông  huyền diệu

Nhớ bước em đi dịu dàng vóc liễu
Ánh mắt long lanh  chất chứa bao điều
Tôi  lặng nhìn ôi đẹp biết bao nhiêu
Nụ cười duyên làm lòng ai xao xuyến

Giây  phút chia tay  nghe lòng lưu luyến
Ta hẹn thề  cùng  kết chặt  mối duyên
Phố biển thân thương  ghi  tạc  lời nguyền
Em về lại nơi miền quê yêu mến

Giờ chỉ mình tôi lang thang với  biển
Sóng  thì thầm mà  ngỡ tiếng em ca
Tôi  cố  tìm  lại những  dấu  chân qua
Nơi kỷ niệm buổi chiều đông buốt giá….

                                           N.N.Song Anh (30/12/2014)




Thứ Hai, 22 tháng 12, 2014

GIÁNG SINH BUỒN


 

 

 Thu đi để lá vàng rơi
Cho mùa đông lạnh chơi vơi cõi lòng
Ở đây em vẫn nhớ mong
Hỡi chàng  có biết thiếp mong đợi chàng

 
Nhớ ai lệ nhỏ đôi hàng
Thu đi đi mãi, đông tàn nhớ thương
Người ơi! kỷ niệm vấn vương
Sao người lại nở đôi đường chia phôi
 

Đông về chết lịm  tình tôi
Đông mang thương nhớ trả người năm xưa
Thu đi để lại gió mưa
Cả mùa đông lạnh...  tình vừa chia xa

 
Đông về tê tái đời hoa
Đỗ quyên gọi bạn...nghe mà đau thương
Thu đi niệm cũ còn vương
Lời  thơ ai oán...đôi đường cách chia

 
Tình đang thắm ... vội chia lìa
Đất bằng sóng dậy... duyên kia  nhạt nhòa
Giáng sinh rực rỡ  đèn hoa
Ngờ đâu hồn thiếp như là tuyết băng

 
Trăm năm xin nguyện thề rằng:
"Tình đầu - tình cuối" ...chỉ  chàng  mà thôi.

 

                      N.N.Song Anh (22/12/2014)