Muôn đời trăng ở trên cao Ngỡ trăng đáy nước, thảo nào mộng mơ Vớt trăng bằng chiếc phao thơ Mang về cất giữ, cứ ngờ của riêng Hay đâu trăng quá muộn phiền Đêm đêm vàng vọt bóng nghiêng xế đầu Trăng thanh sáng cả địa cầu Của chung nhân loại phải đâu riêng mình. N.N.Song Anh (18/8/2014)